Hãy cùng chia sẻ áp lực khi ngồi phòng khám

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

7.25, khi máy tính vừa bật lên thì dãy tên bệnh nhân chờ khám đã lên đến số 7.  Tôi ngồi vào bàn khám và bật số 1.

Xạch, cửa bật mở “Chị ơi, cho em làm hồ sơ vào điều trị”.

Đã hai tuần nay, một bác sĩ của khoa nghỉ để viết luận án, nên ngoài việc khám cho bệnh nhân ngoại trú, tôi vẫn phải làm hồ sơ cho bệnh nhân vào điều trị trong khoa. Cũng may là bệnh nhân cũ nên chỉ vài phút là tôi đã có tờ chỉ định điều trị cho mẹ cô bé. Số 1 đành phải ngồi đợt trong chốc lát. Chẳng mấy chốc dãy tên bệnh nhân đợi khám cứ ngắn dần. Tôi thấy thật dễ chịu, khi khám đến bệnh nhân cuối cùng trong danh sách, bệnh nhân số 12.

Sau khi bàn giao giấy tờ cho nhân viên tiếp đón, tôi nhân vào nút “Tiếp”. Ôi trời, danh sách lên đến số 19, tiếp tục 21, 23. Biết làm sao được, hôm qua trời mưa nên lượng bệnh nhân có ít đi đôi chút, chắc hôm nay hết mưa rồi nên họ lại bố trí đi.

Lúc này những bệnh nhân được khám buổi sáng cũng đang mang xét nghiệm trở lại. Theo quy định, khi có xét nghiệm về thì cứ khám một số mới, đọc một kết quả xét nghiệm rồi lại khám số mới, đọc một kết quả xét nghiệm cho đến khi hết kết quả xét nghiệm thì khám bình thường. Nội dung này đã được dán ngay trước cửa các phòng khám nhưng chả ai thèm để ý đến. Họ chỉ biết thắc mắc khi không thấy số khám nhảy tiếp thôi. Chán!

Do bệnh nhân dồn đến cùng một lúc nên không họ sẽ phải đợi khá lâu mới đến lượt của mình vì ngoài danh sách khám họ còn phải đợi cho bệnh nhân khác đọc kết quả xét nghiệm. Chuyên khoa của tôi khá đặc biệt so với các phòng khám nội khoa và chuyên khoa khác. Với những bệnh nhân cũ, đã khám lại nhiều lần, tôi chỉ cần một vài phút để đánh giá lại tình trạng của trẻ và cho đơn thuốc. Nhưng với bệnh nhân khám lần đầu phải ngồi với họ lâu hơn thì mới có chẩn đoán chính xác, đồng thời phải giải thích cho gia đình về bệnh tình của trẻ làm sao cho cha mẹ trẻ chấp nhận việc điều trị.

Xạch, cánh cửa mở ra khi tôi còn đang khám bệnh cho một đứa trẻ.

“Bác ơi, cho em xếp sổ”

“Không cần xếp sổ, em ra ghế ngồi đợi đến khi hiện số thì cho con vào”. Trên cánh cửa của tất cả các phòng khám đều có dán bảng thông báo là bệnh nhân ngồi ghế nhìn bảng điện từ đến đó thì vào, không cần xếp sổ nhưng dường như không ai đọc chúng cả, ai cũng lăm lăm xông vào phòng khám.  Người mẹ trẻ đóng cửa đi ra.

Chưa đầy 2 phút sau “Bác ơi, khám đến số bao nhiều rồi ạ?” “Số 19, em theo dõi số ở ngoài cửa nhé”. Ông bố lẩm bẩm “Mình tậm số 28” và đóng mạnh cánh cửa “Sầm”! Bị cắt đứt câu chuyện khi đang khám bệnh, tôi lại phải hỏi lại người mẹ về bệnh tình của đứa trẻ.  

Xạch.

“Cho em gửi kết quả xét nghiệm”

“Kẹp vào sổ và đưa đây cho chị. Sau đó ra cửa đợi gọi tên”.

Khám thêm được 2 bệnh nhân nữa thì cô bé tiếp đón hỏi

“Chị ơi, có bệnh nhân sơ sinh, có ưu tiên không ạ?”

“Có chứ, em gọi vào luôn đi”.

Sau số 20 là đến bệnh nhân hẹn vào điều trị. Vì phải làm hồ sơ nên hơi lâu hơn những bệnh nhân khám thông thường.  Tiếp đến là đứa trẻ sơ sinh. Số trên bảng điện tử không thể nhảy tiếp được. Ngoài cửa bắt đầu ồn ào

“Sao lâu thế nhỉ?”

“Sao chả thấy nhảy số”

“Nãy giờ nhiều người vào đấy lắm, chắc là chen số rồi”

“Này, khám theo số chứ sao lại cho chen ngang nhiều thế”

Tôi bắt đầu thấy nóng mặt nhưng vẫn bình tĩnh xem kết quả cho đứa bé khám lúc đầu giờ, mặc cho cô bé tiếp đón ra giải thích. Một người đàn ông trung niên quát to:

“Nãy giờ toàn cho chen ngang, làm ăn thế à?”

Không nhịn được nữa, tôi cũng nói to:

“Tôi cho một bé sơ sinh chen ngang đấy. Anh có muốn kiểm tra phiếu khám từ sáng đến giờ không? Này, cầm lấy xem có bao nhiêu số được chen ngang?”

Không biết nét mặt của tôi lúc đó thế nào? Chỉ thấy là người đàn ông đó trùng giọng xuống “Là tôi nói thế thôi, cứ khám đúng số thứ tự là được.”

Không khí ngoài cửa lắng dần xuống khi mọi người quay ra ghế tiếp tục ngồi đợi. Khi đang khám số 22, cánh cửa lại xạch “Chị ơi, cho em khám lại” “Đến số của em chưa?” “Số gì ạ? Em khám cách đây 2 tháng, các bác hẹn em đến khám lại”

“Em ra ô số 2 mua phiếu khám vào phòng này thì mới  có tên trong danh sách khám”

“Nhưng mà lần trước em khám rồi”

“Mỗi lần khám em đều phải lấy phiếu khám thì mới có số thứ tự để  khám chứ.”

“Thế ạ,”

Người phụ nữ đi ra, vậy là tôi lại mất một khoảng thời gian vô nghĩa. Những người đợi ngoài thì lại sốt ruột vì suy nghĩ lại có một người chen ngang. Hic!

Xạch,

“Chị ơi, cho em gửi số”. Một người đàn ông mở cửa đưa cho tôi cuốn sổ khám bệnh và hé cho tôi thấy trang có kẹp tờ 200K.

“Em ra đợi đúng số thì vào, không cần gửi sổ ở đây”

Người đàn ông quay lưng bước ra khỏi phòng. Theo sau anh ta là tiếng đóng cửa: Sầm! Tội nghiệp cái cửa, nó có tội gì đâu chứ. 

Cứ thế đến hết buổi khám tôi không nhớ mình phải tiếp bao nhiêu lượt người nhà bệnh nhân vào xếp sổ, vào xin khám trước, vào hỏi số khám, vào biếu tiền để được khám trước… Nhưng tôi cam chắc, mỗi lần trả lời câu hỏi như vật là tôi lại mất đi một khoảng thời gian để khám cho bệnh nhân. Giá như họ chịu khó đọc thông báo dán ở cửa, giá như họ đừng cố tình xông vào để tìm cách chen ngang (biếu tiền, tìm người nhà làm trong bệnh viện), giá như họ chịu khó nhìn bảng điện tử để vào khám ngay khi số thứ tự hiện lên, giá như… thì tôi đã có thêm thời gian để khám cho thêm vài đứa trẻ nữa trong buổi sáng.

Nói với cô bé tiếp đón thông báo là chỉ khám được cho 50 bệnh nhân  để những bệnh nhân có số tiếp sau đi ăn trưa, về nhà nghỉ ngơi hoặc bố trí công việc riêng của họ. Đồng hồ đã chỉ con số 12.00 Còn hai kết quả xét nghiệm về và chỉ cần thêm đơn thuốc. Tôi ngồi nán lại vì nếu không họ sẽ bị nhỡ xe chuyến trưa. Một người đàn ông trung niên vào khẩn khoản khám nốt cho cháu. Không còn ai ngồi đợi ở ngoài nữa. Tôi cũng không nỡ từ chối người ông đưa cháu đi khám.

Xong việc! lúc này là 12.15 và lúc này cơm cũng không muốn nuốt nữa. Mệt rã rời!

Advertisements

5 responses »

  1. chị ơi , em xin được chia sẻ áp lực khám với bệnh nhân với chị , làm công việc gì trực tiếp với dân cũng sẽ rất mệt mỏi nhưng công việc của chị thật cao cả và nhất là bệnh nhân của chị lại là những em bé có số phận thật không may mắn. Chị ơi, xin chị luôn giữ luongtamtoi như chi hiện giờ chị nhé, em rất khâm phục chị, chị ạ! Em biết chị qua wtt trong topic bệnh trẻ em, em có gửi pm cho chị ạ, chị hồi âm cho em nhé, nick em là yeubcuame! Xin cám ơn chị nhiều !

  2. Xin cảm ơn chị !
    Mong cuộc đời này có nhiều bác sỹ như chị, để những đứa trẻ vốn sinh ra đã bị thiệt thòi còn niềm tin để chiến đấu với bệnh tật
    Nam mô công đức lâm Bồ tát !

  3. Chị Thủy à, em là Mẹ cháu Minh bị K gan hồi năm 2008 có vào nhờ chị giới thiệu sang ung bưới đây chị, lâu rồi em ko được gặp chị.
    Giá như em có thể in bài viết của chị phát cho mỗi người nhà bệnh nhân để họ đọc, à mà ko biết họ có chịu đọc ko chị nhỉ? Chung quy âu cũng là do nước mình còn nghèo mà bệnh nhân thì quá đông, bệnh viện quá tải, những người làm BS như chị mới biết thật là mệt!
    Chúc chị thật nhiều sức khỏe!

  4. Chào em,
    Tình hình bây giờ có gì mới không? Lâu lắm rồi mới gặp. Chị mất nick của em nên không hỏi thăm gì được.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s