Đèn không hắt bóng-Chương VI

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Kể từ khi làm “phẫu thuật” cho cụ Isikura cho đến nay đã được ba ngày đêm. Suốt thời gian này ông cụ phải nằm ngửa, nhưng bây giờ người ta đã cho phép cụ nhổm dậy ngồi trên giường. Lẽ tự nhiên là một sự hồi phục nhanh chóng như vậy không làm cho ai ngạc nhiên.
Sáng hôm ấy, khi Naôêê đã mặc blouse trắng và xuất hiện ở phòng y tá, Nôrikô bước tới gặp ông.
– Chào bác sĩ, – cô chào Naôê một cách lãnh đạm. Sau những cuộc ái ân nồng cháy đêm nào, Nôrikô khi vào bệnh viện lại nói chuyện với Naôê như thể hai người chỉ quen sơ nhau.
– Cụ Isikura rất mong bác sĩ đến.
– Thế sao, Kôbasi chưa ghé thăm ông cụ à?
– Chưa.
Nôrikô, với một cử chỉ thuần túy sự vụ đẩy về phía Naôê tập bệnh án của Isikura. Nhiệt độ: 37,1, mạch: 70. Mọi thứ đều gần như bình thường.
– Bác sĩ Kôbasi có nói rằng kể từ nay ông từ chối việc theo dõi bệnh tình cụ Isikura. Kôbasi nói rằng ông đã báo điều này cho tiên sinh biết.
– Cho tôi?
– Bây giờ đặt bình tiếp huyết thanh cho cụ Isikura phải không ạ?
– Có lẽ Kôbasi sẽ chịu khó thêm một ngày nữa chăng?
– Bác sĩ Kôbasi hiện đang đi thăm các bệnh nhân.
– Ra thế…
Gạt tập bệnh án sang một bên, Naôê đưa mắt nhìn quanh. Trong đám nữ y tá đang vội vàng qua lại không thấy có Akikô Takaghi.
– Xin bác sĩ nhanh cho.
Nôrikô tay cầm ống nghe đứng đợi ở cửa. Naôê đứng dậy và đi ra hành lang.
– Chẳng lẽ bác sĩ Kôbasi không nói gì với tiên sinh sao?
– Tôi chưa nghe ông ta nói gì cả.
Nôrikô đi trước Naôê một chút. Có thể thấy rằng cô đang có chuyện gì bực tức lắm. Đi dọc hành lang bên phải khoảng ba mươi thước, họ đến gần cầu thang gác. Và đến đây Nôrikô không chịu được nữa:
– Bác sĩ đừng bao giờ làm một việc gì để sau đó người ta cười cho!
– Cười ư?
– Tôi nói chuyện tối hôm qua.
Một bệnh nhân đi lên thang gác qua mặt họ, và Nôrikô ngừng bặt.
Naôê nhún vai.
– Tôi không hiểu.
– Tối qua ông uống rượu với bà vợ ông bác sĩ trưởng. Mà lại uống ngay trong bệnh viện! Ông chọn được một chỗ thích hợp quá nhỉ!
Ngay cả tấm lưng của Nôrikô cũng hừng hực niềm công phẫn.
– À, té ra là chuyện ấy!
– Sáng nay cả viện chỉ kháo nhau mỗi một chuyện này.
Câu chuyện đã lọt ra ngoài. Rõ ràng là có người nào đó trong bệnh viện đã lâm vào tình trạng quá nhàn rỗi…
Khi Naôê bước vào phòng, cụ Isikura mới được thay quần áo sạch.
– À à, tiên sinh. Lão đang đợi tiên sinh. – Cụ Isikura chắp tay vái theo phong tục cổ.
– Sao, cụ thấy trong người thế nào?
– Cám ơn bác sĩ, đỡ nhiều rồi… Nghĩ cũng lạ, cắt bớt dạ dày mà vẫn cứ thèm ăn! Tôi vẫn chưa ăn được cháo gạo sao?
– Kể từ ngày mai chúng tôi sẽ chuyển cụ sang chế độ ăn cơm.
– Đa tạ bác sĩ – Cụ Isikura lại kính cẩn chấp tay vái rồi quay về phía con dâu đang ngồi ở đầu giường: – Nào, con muốn hỏi gì thì hỏi đi.
– Thưa bác sĩ, cha tôi rất thèm hoa quả.
– Được. Cô cứ cho cụ ăn táo. Nhưng nhớ gọt vỏ.
Nôrikô tháo băng cho cụ Isikura. Đường khâu kéo dài suốt bụng. Trong khi Naôê dùng bông tẩm dung dịch sát trùng lau vết mổ, Isikura nhắm mắt nằm im không động đậy. Khi đã thay băng xong, ông cụ nói:
– Trước kia tôi thấy nặng trịch trong dạ dày, thế mà bây giờ đã tan biến đi đâu mất.
– Thế thì hay lắm.
Naôê nghe tim và bắt mạch cho ông cụ, rồi ra khỏi phòng. Khi ông đã gần tới phòng y tá, Kôbasi, vừa về phòng trước đó một chút, ra gặp ông.
– Tôi muốn nói chuyện với tiên sinh về cụ Isikura. – Gương mặt Kôbasi sắt lạị – Tôi đã suy nghĩ nhiều về việc này và đã đi đến kết luận rằng tôi không thể nói dối được.
– Tôi đã hiểu hết rồi, và hiểu rất rõ.
– Tôi cho rằng một bác sĩ phẫu thuật không có quyền làm những cuộc phẫu thuật vô nghĩa.
– Anh có thể tiếp tục giữ lấy ý kiến đó.
– Xin lỗi.
Naôê dặn dò cách đặt bình tiếp huyết thanh và đi ra hành lang. Kôbasi theo sát ông.
– Thưa tiên sinh, chưa hết đâu. Ở phòng ba trăm linh tư mới đưa vào hai bệnh nhân bị trẹo thớ ở khu vực cổ. Một công chức và một người lái xe.
– Thế thì sao?
– Có phải tiên sinh đã ra lệnh cho họ nằm viện không?
– Không.
– Thế thì ai?
– Theo tôi, đó là quyết định y tá trưởng.
– Y tá trưởng có quyền gì quyết định những vấn đề như vậy?
– Dĩ nhiên, đó là một việc không đúng qui chế. Nhưng hình như bà ta chỉ thừa hành chỉ thị của bác sĩ trưởng.
Naôê và Kôbasi cùng xuống cầu thang gác.
– Có nhiều phòng bệnh nhân bỏ trống, cho nên bác sĩ trưởng yêu cầu Sêkgiuchi là hễ ai có điều kiện nằm thì cho nằm vào các phòng ấy.
– Chỉ có bác sĩ điều trị mới biết được ai cần cho nằm viện, ai không.
– Đây không phải là trường đại học mà cũng không phải là bệnh viện công của thành phố.
– Những vẫn là một bệnh viện! – Trong khi đi vòng qua nhịp cầu thanh uốn, Kôbasi ngừng nói một chốc, rồi tiếp tục nói rất hăng: – Có thể là tôi quá bao biện, nhưng tôi đã khám hai bệnh nhân này và không hề thấy ở một người nào có những triệu chứng parasthénie và tay. Cả hai chỉ kêu là hơi đau ở phần dưới cổ. Ảnh X-quanh cho thấy ở người công chức các khớp xương bị mòn nhiều, còn phần còn lại thì bình thường. Không có lấy một lý do gì để cho hai người này hưởng chế độ điều trị nội trú. Hơn nữa, họ thậm chí cũng không cần đến chế độ nằm yên!
– Có lẽ thế.
– Cho họ nằm viện đúng là xử sự không trung thực đối với họ.
– Nhưng chính họ yêu cầu như thế.
– Chính họ?! Tại sao?
– Người lái xe sống độc thân trong một ký túc xá, còn người công chức thì đã năm mươi lăm tuổi, chỉ ít lâu nữa phải về hưu. Cho nên ông ta muốn lợi dụng dịp này để nghỉ ngơi.
– Nhưng dù có thế thì tại sao lại phải nằm viện mới được?
– Cái đó rõ như ban ngày.
– Tôi không hiểu, xin tiên sinh giải thích cho.
– Đã muốn nghỉ ngơi thì nghỉ ở bệnh viện tốt hơn nghỉ ở nhà. Như cái ông công chức kia chẳng hạn, rõ ràng là ông ta rất mệt mỏi. Dù sao cũng nhiều tuổi rồi.
– Và theo tiên sinh đó là một lý do có đủ trọng lượng để cho ông ta nhập viện..?
Giọng Kôbasi run lên vì phẫn nộ. Đã bắt đầu có mấy người quay lại nhìn họ.
– Dĩ nhiên đó không phải là lý do chính. Nhưng là một trong những lý do.
– Tiên sinh!! Ở đây là bệnh viện! Ở đây chúng ta chữa bệnh nhân! Nếu cứ người nào muốn nghỉ ngơi một chút ta đều cho cả vào đây thì…
– Nhưng giúp cho người ta có điều kiện nghỉ ngơi một chút thì có gì mà xấu?
Hai người đã xuống đến tầng một. Trong phòng tiếp bệnh nhân có khoảng hai mươi người ngồi đợi. Kôbasi và Naôê đi qua các dãy ghế và mở cửa vào phòng khám. Trên bàn xếp một chồng bệnh án.
– Nếu chúng ta cho nhập viện với một bản chẩn đoán như vậy, bệnh viện sẽ thành cái gì? Chẳng hóa ra bạ ai muốn nằm viện thì nằm sao? – Nhìn người nữ y tá đang đứng đợi, Kôbasi nói thêm: – Ngoài ra… người ta lại kê cho họ những thứ thuốc uống và thuốc tiêm chẳng có được bao nhiêu tác dụng với họ.
– Các thứ thuốc uống và tiêm là do tôi kê đơn.
Kôbasi giật mình im lặng.
– Có công hiệu, không công hiệu – dù sao cũng phải kê đơn. Nếu các bệnh nhân chỉ trả tiền khám bệnh thì bệnh viện sẽ phá sản.
– Hóa ra chỉ vì thế mà tiên sinh quyết định một cách điều trị như vậy?
– Cố nhiên.
Kôbasi buông mình xuống một chiếc ghế và rút điếu thuốc lá.
– Ai trả viện phí cho họ?
– Vì đâu là hậu quả của một tai nạn giao thông cho nên công ty bảo hiểm xe hơi phải trả một số tiền nhất định.
– Thành thử nạn nhân không phải trả một đồng tiền túi nào phải không?
– Trong phạm vi của số tiền đó qui chế bảo hiểm ấn định, ngay cả người gây ra tai nạn cũng hầu như không phải trả gì.
– Hóa ra chính vì thế mà y tá trưởng cứ nào họ nằm ở viện ta… .
– Hình như thế.
– Ở bệnh viện của trường đại học người ta không đời nào làm như vậy. Những chuyện đó thối quá.
– Chắc ở đấy mọi sự đều tốt đẹp nhỉ – Naôê nói qua khẽ răng.
Kôbasi kinh ngạc nhìn ông nhưng Naôê đã cầm lấy tờ bệnh án để trên cùng, ra lệnh cho cô y tá:
– Mời bệnh nhân vào khám!

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s